Thứ Hai, 28 tháng 5, 2012

Bí mật bộ xương “khủng long” ở VQG Cúc Phương

Cách đây 6 năm, trong lần tham quan Vườn Quốc gia Cúc Phương, tôi đọc được một tài liệu rất hấp dẫn về Cúc Phương. Trong phần "Phong cảnh caxtơ và giá trị khảo cổ" có vài dòng ngắn gọn như sau: "Thuộc địa hình caxtơ nửa che phủ, Cúc Phương có nhiều hang động đẹp với những cái tên gợi cảm như: động Sơn cung, động Phò mã giáng… Đặc biệt có một số hang động còn lưu giữ những dấu tích của người tiền sử, sống cách ngày nay từ 7.500 năm đến 12.000 năm, đó là hang Đắng (động người xưa), hang Con Moong. Năm 2000, Cúc Phương đã phát hiện hóa thạch của một loài động vật có xương sống, theo kết luận ban đầu của Viện Cổ sinh học Việt Nam, đây là hóa thạch của loài bò sát răng phiến, sống cách ngày nay chừng 200 đến 230 triệu năm".

Đọc được mấy dòng chữ này, tôi thực sự như "ngồi trên đống lửa", rất muốn tận mắt loài thú sống cách ngày nay những 230 triệu năm, khi loài người, có lẽ là cả loài khỉ nữa, cũng chưa có mặt trên trái đất này. 
Bí mật bộ xương
Anh Lương Khắc Hiến - người dẫn đường đi tìm bộ xương hóa thạch 230 triệu năm tuổi. 

Tôi đã trình đủ các loại thủ tục, gồm giấy giới thiệu, thẻ nhà báo, công văn, song chỉ nhận được từ Ban Lãnh đạo Vườn Quốc gia Cúc Phương mấy từ: "Mong đồng chí nhà báo thông cảm. Bộ xương hóa thạch này quý lắm, cả Đông Nam Á chưa tìm ra bộ xương thứ hai, tiết lộ cho nhà báo nhỡ có kẻ biết đường vào đào trộm thì… chết dở". Nghe các đồng chí lãnh đạo nói thế, thì còn biết nói khó, nói dễ thế nào nữa. Tuy nhiên, trước khi thất thểu ra về, tôi luôn nhận được lời động viên: "Khi nào các nhà khoa học nghiên cứu xong, dập được phiên bản bằng thạch cao thì nhất định sẽ mời nhà báo vào rừng tận mắt và nói cho thiên hạ biết".

Biết không thể chiêm ngưỡng bộ xương hóa thạch kỳ bí thông qua Ban Lãnh đạo Vườn Quốc gia Cúc Phương, tôi đã tìm gặp các hướng dẫn viên du lịch những mong được tận mắt bộ xương như một du khách. Tuy nhiên, các hướng dẫn viên du lịch đều lắc đầu: "Chỉ nghe nói về bộ xương hóa thạch, chứ chả ai biết nó ở đâu. Cúc Phương rộng hơn 22 ngàn héc-ta, toàn rừng sâu với đá tai mèo lởm chởm, có đi cả đời cũng không tìm thấy". Nhờ hướng dẫn viên không được, tôi đi tìm… lâm tặc, những kẻ xẻ gỗ trong rừng, những chị em đào măng, bẻ củi, bắt cua đá, ốc núi (tất cả những người vào Vườn Quốc gia kiếm sống đều là lâm tặc), tuy nhiên, mọi người đều lắc đầu không biết hóa thạch "khủng long" là thứ gì.

Bí mật bộ xương
Hết leo núi đá tai mèo lại lội nước. 
Bí mật bộ xương
Phút nghỉ ngơi giữa hành trình. (Ảnh chụp tự động). 

Mới đây, trong những ngày mưa bão, tôi lại tìm về Vườn Quốc gia Cúc Phương. Mùa mưa bão, nên Vườn Quốc gia vắng tanh, chả có ai dại dột đi du lịch rừng già mùa này để làm mồi cho vắt. Có lẽ, do thông cảm với lòng nhiệt tình của tôi, nên anh Lập, Trưởng phòng Khoa học, thuộc Vườn Quốc gia Cúc Phương đã đồng ý cho tôi được tận mắt "kỳ quan hóa thạch" có một mà chưa có hai ở Đông Nam Á này. 

Tuy nhiên, trước khi đồng ý cho tôi đi, anh Lập bắt tôi thề thốt ghê gớm lắm, nhất định không được tiết lộ đường đi lối lại dẫn vào khu vực có hóa thạch. Và khi tôi đang phấn khích lắm với việc sắp được tận mắt bộ xương hóa thạch, thì anh Lập khẳng định như đinh đóng cột một câu: "Tớ nghĩ chín mươi phần trăm là chuyến đi thất bại. Đang mưa bão thế này, có chỗ đá tai mèo trơn chuồi chuỗi, trèo ngã thủng bụng, có chỗ thung lũng nước ngập quá đầu, có mà kéo xuồng vào mới qua được. Nhưng khiếp nhất là vắt, chúng sẽ xơi tái cậu". 

Nghe anh Lập dọa thế, anh nào yếu vía chắc tạm biệt Cúc Phương, cố chờ cho đến mùa khô. Nhưng cơ hội ngàn năm có một, nên tôi cứ liều đi. Đồng bào H'Mông có câu: "Khắc đi khắc đến", cứ bình tĩnh mà đi, không đến đích trước thì sẽ đến sau.

Sớm hôm sau, khi tiếng nai bắt đầu tác trong rừng, khi tiếng khỉ hót ríu rít gọi bầy đi kiếm ăn, thì anh Lương Khắc Hiến, cán bộ của Phòng Khoa học đã có mặt chờ tôi. Trông bộ dạng anh Hiến hôm trước với sáng hôm đó thật khác, tôi chẳng nhận ra nữa. Thay vì chiếc áo trắng đóng thùng vào quần xanh và giày da bóng lộn, giờ anh mặc chiếc áo bộ đội, tay đeo găng, và đặc biệt là đôi "xà cạp" (giống tất chân của chị em) dày cộp xỏ kín chân, kéo dài đến đầu gối. Chiếc "xà cạp" được buộc chặt trên đầu gối bởi dây dù. Đôi chân đeo xà cạp xỏ vào đôi dép quai hậu. 
Bí mật bộ xương
Đốt sống của hóa thạch "khủng long". 

Hóa ra anh Hiến ăn mặc cầu kỳ như thế để chống… vắt. Tôi chợt nghĩ đến các bà, các chị nông dân ngày xưa. Các bà, các chị cũng đeo "xà cạp" như thế ở cả tay lẫn chân khi lội ruộng cấy gặt vừa để chống nắng, nhưng quan trọng hơn là chống… đỉa. Quả thực, lúc trông cảnh anh Hiến ăn mặc kiểu chống vắt, tôi mới thấy lạnh sống lưng.

Sau khi chiếc ôtô của Vườn Quốc gia Cúc Phương chạy được 5km trong rừng, thì dừng lại ở một tấm biển đề: "Lối đi tham quan cây đăng". Anh Hiến bảo, đây là một cây đăng khổng lồ, cả đời đi rừng của anh chưa từng gặp cây nào to như thế. Cây đăng này cao tới 45m và đường kính của nó tới 6m! 

Khi mặt trời ló dạng, chúng tôi nai nịt gọn gàng, đồ ăn nước uống chất đủ vào balô, đặc biệt là 2 đôi tất đã được kéo cao, trùm ra ngoài quần và được quấn bằng cả chục lượt dây dù, rồi bắt đầu vạch rừng đi tìm bộ xương hóa thạch của một loài được phát hiện lần đầu tiên ở Đông Nam Á.

Giữa khung cảnh âm u của rừng già, ban ngày mà cứ lờ nhà lờ nhờ, tôi đã xúc động chẳng nói thành lời, khi được tận mắt từng đốt sống, từng rẻ xương sườn của loài thú cổ xưa hiện lên như bức tranh tạc nổi giữa vách đá đen xì đen xịt.

Nghị lực phi thường của chàng thủ khoa câm điếc

Một cơn sốt đã cướp đi vĩnh viễn khả năng nói và nghe của đứa trẻ mới hơn một tuổi khi cậu bé vừa bập bẹ những tiếng bi bô chưa tròn vành. Thế giới xung quanh tưởng như tắt lịm, bao trùm lên cuộc sống của cậu.

Lớn lên trong muôn vàn khó khăn, nhưng không khuất phục trước thực tế phũ phàng, không đầu hàng trước số phận hẩm hiu, bất hạnh, chàng trai quyết tâm đi theo con đường học vấn để thay đổi cuộc đời mình. Anh đã biến cái không thể thành có thể khi đậu thủ khoa ngành hội họa của trường đại học Mỹ thuật TP.HCM và trở thành sinh viên câm điếc đầu tiên của Việt Nam học Đại học chính quy cùng với những người bình thường.

Nghị lực phi thường của chàng thủ khoa câm điếc
Đoàn Phạm Khiêm hướng dẫn ngôn ngữ ký hiệu cho sinh viên Khoa giáo dục đặc biệt, Đại học Sư phạm TP.HCM. 

Nỗi đau câm lặng

"Xin đừng gọi những người điếc - câm như chúng tôi là khiếm thính vì chúng tôi sinh ra đều là những con người bình thường. Chúng tôi không mất mát thứ gì của cha mẹ sinh ra. Chúng tôi là người Việt Nam không có khả năng nói tiếng Việt nhưng có ngôn ngữ, ký hiệu riêng. Nếu người bình thường chịu lắng nghe, quan sát thì họ sẽ hiểu được" - Đó là lời yêu cầu đầu tiên khi tôi tiếp xúc với Đoàn Phạm Khiêm. Một chàng trai lanh lợi và hồn nhiên hơn cái tuổi 30 của anh rất nhiều.

Cuộc gặp gỡ giữa tác giả và Đoàn Phạm Khiêm không giống với bất cứ cuộc gặp nào. Họ nói chuyện với nhau bằng giấy bút và một người "phiên dịch" đặc biệt. Đó là mẹ của Khiêm, bà Phạm Cao Phương Thảo. Từ đây, cuộc đời của hai mẹ con dần được hé mở với những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Đoàn Phạm Khiêm là con độc nhất của gia đình có ông bố sớm chiều bạo lực với vợ con. Tình yêu của bà Thảo được ví như đôi đũa so le vì gia đình bà thuộc diện khá giả còn gia đình chồng lại nghèo rớt mồng tơi. Nhiều chàng trai đem lòng yêu thương muốn kết duyên nhưng bà đều từ chối. Duyên phận trớ trêu thay, bà lại "cảm thương" một người đàn ông nghèo nàn cùng làm trong xí nghiệp chiếu bóng.

Biết chuyện, cả gia đình bà Thảo phản đối kịch liệt, họ dứt khoát từ bỏ đứa con không biết nghe lời. Bà Thảo phải một mình gom góp số tiền ít ỏi của mình tích góp vài năm trước cùng với sự hỗ trợ của bạn bè đứng ra tổ chức "cưới chồng" cho mình. Cưới xong, bà may mắn được cơ quan cấp cho một phòng ở tập thể.

Người đời thường bảo, vợ chồng "cơm chẳng lành canh chẳng ngọt" cũng chỉ vì nguyên nhân nghèo khổ, đói ăn. Điều này quả đúng với gia đình bà Thảo, bởi sau khi cưới bà phải lo thêm một miệng ăn. 

Chồng bà vốn thói trăng hoa lại tính vũ phu, thường dội những trận đòn "thừa sống thiếu chết" lên vợ. Người đàn bà một nách con nhỏ, một nách cắp giỏ xách chạy trốn trong đêm, giữa trời giông bão mịt mùng, nước mắt hòa cùng nước mưa mặn chát. Hậu quả của những trận đòn của chồng là bà Thảo phải nằm viện 5 năm trời và trải qua nhiều cuộc phẫu thuật.

Bà tâm sự: "Ông ấy đánh tôi bầm giập, tím tái. Có lần tôi bị đánh gãy xương, rách thịt phải đi cấp cứu trong đêm. Tội nhất là cái đầu của tôi, ông ấy hành hạ đến mức tôi bị thần kinh, để lại di chứng tới tận bây giờ".

Không thể sống được với người chồng bạc ác, bà Thảo xin ly hôn nhưng chồng quay về năn nỉ, khóc lóc bà lại động lòng. Trái tim người phụ nữ thường mềm yếu và rất dễ đồng cảm tha thứ nên mãi gần 10 năm sau, bà mới chính thức giải thoát được ngục tù.

Từ đây, bà lao vào làm việc như quên thời gian chỉ mong sao kiếm tiền nuôi con và trang trải cuộc sống. Đang làm kế toán ở cơ quan cũ, bà phải xin ra làm bảo vệ làm đêm để ban ngày có thời gian chăm sóc con và làm thêm công việc khác. 

Tất cả những đau thương cùng cực, nước mắt và máu của người mẹ phải chịu cảnh chồng hành xác nhiều năm như bức tranh ố vàng trước mặt đứa con. Khiêm câm nín chịu đựng nỗi đau và biến hận thù thành quyết tâm học tập.

Năm Khiêm được gần 2 tuổi thì bất hạnh ập đến. Khiêm bị sốt, tiêu chảy cấp. Từ một đứa bé bụ bẫm, trắng trẻo, qua một thời gian chống chọi với những liều thuốc kháng sinh cực mạnh, Khiêm trở nên còm nhom, ốm yếu. 

Mẹ Khiêm cho biết, nếu lúc ấy bà không làm giấy cam kết với bác sĩ tiêm thuốc thì Khiêm cũng như những đứa trẻ khác, đều không thể qua khỏi. Trải qua cơn nguy kịch, các bác sĩ đã giữ lại được mạng sống cho Khiêm nhưng không giữ được giọng nói và tai nghe cho anh. Những tiếng bi bô gọi mẹ chưa tròn tiếng tắt lịm từ đây.

Bất hạnh hơn, cả hệ thống thần kinh thính giác của Khiêm đều hỏng. Vợ chồng bà Thảo từng bế con đi khắp nơi chữa chạy nhưng tất cả đã không mỉm cười với con họ. Người ta gọi Khiêm là đứa trẻ câm điếc từ đó.

Nghị lực phi thường của chàng thủ khoa câm điếc
Khiêm thường tự mình lên mạng tìm kiếm tư liệu để học. 

Biến cái không thể thành có thể

Bù lại phần thiệt thòi của bản thân, ngay từ nhỏ, Khiêm đã thể hiện là một đứa trẻ ngoan ngoãn, chăm học và có chí sáng tạo độc đáo. Thời gian này, chưa có trường chuyên dành cho những đứa trẻ câm điếc nên bà Thảo đã phải chạy ngược chạy xuôi tìm người dạy cho con.

Năm 1992, hay tin có trường Hy Vọng nhận dạy trẻ câm điếc, vậy là bà Thảo liền tìm đến cho Khiêm theo học. Để thích nghi và nói chuyện được với con, bà Thảo cũng phải tới trường học cách múa dấu, chỉ trỏ. Ở đây, Khiêm bắt đầu làm quen với những con chữ, những ký hiệu ngôn ngữ bằng cử chỉ. Năng khiếu hội họa bắt đầu nhen nhóm trong căn nhà tập thể chỉ rộng chưa đầy 20m2 của hai mẹ con Khiêm.

Khiêm học hết phổ thông thì không còn trường dạy cho những học sinh như anh nữa. May mắn trong thời gian này, một dự án ngôn ngữ dấu và phổ thông dành cho người câm điếc tổ chức ở Đồng Nai mở một lớp tuyển chọn ứng viên cho dự án. Khiêm đăng ký tham gia và trở thành 1 trong 5 người xuất sắc nhất được chọn giúp dự án biên soạn cuốn từ điển ngôn ngữ ký hiệu dành cho người câm điếc.

Tài năng của Khiêm sớm khẳng định ở trường cũng như trong cuộc sống. Sau khi hoàn thành khóa học, Khiêm quay về TP.HCM với quyết tâm sẽ ôn thi vào trường Đại học Mỹ Thuật TP.HCM. Nhiều người ái ngại và khuyên Khiêm nên dừng việc học ở đây để tập trung vào công việc giảng dạy ngôn ngữ ký hiệu cho những người cùng cảnh ngộ.

Nhưng Khiêm quan niệm: "Người câm điếc cũng là người bình thường, chúng tôi muốn có sự công bằng. Xã hội phải cho chúng tôi cơ hội để khẳng định và thể hiện chính mình. Tôi ôn thi vào Đại học vì tôi muốn khẳng định rằng, người câm điếc có thể làm được những việc như người bình thường".

Năm đầu tiên, cánh cổng đại học đã khép lại với Khiêm nhưng anh không nản chí mà dường như quyết tâm càng nhân lên. Kỳ thi năm sau, Khiêm xuất sắc đậu thủ khoa với số điểm rất cao 29, 5 điểm. Khiêm trở thành sinh viên câm điếc đầu tiên của Việt Nam theo học hệ đại học chính quy.

Bà Thảo cho biết, Khiêm có ước mơ và hoài bão rất lớn. Ngay từ nhỏ, cậu đã tỏ ra là người có bản lĩnh khi phản ứng  gay gắt trước trước câu nói của mọi người là "câm điếc thì làm được gì? ". 

Tuy không nghe, không nói được như qua nét mặt, cử chỉ, điệu bộ của người khác, Khiêm có thể đoán biết được họ đang nói gì về mình. Khiêm ức chế đến độ cứ lấy tay đấm mạnh vào ngực mình, miệng ú ớ kêu gào. Chứng kiến cảnh mẹ bị bạo hành, Khiêm đã khóc rất nhiều. Chính vì thế mà anh dành tình thương trọn vẹn cho mẹ.

Những lúc Khiêm được mời đi nói chuyện hay nhận học bổng đều có mẹ bên cạnh. Mẹ là "phiên dịch" duy nhất của Khiêm, thay Khiêm nói ra những gì anh suy nghĩ...     

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012

Nữ sinh bị bạn nhậu hiếp dâm tập thể trong garage

Nữ sinh bị bạn nhậu hiếp dâm tập thể trong garage

Đến gara ô tô nơi người bạn mới quen làm việc, Ng được mời rượu nhiệt tình nên không nỡ từ chối. Sau khi say gục tại bàn nhậu, Ng đã bị 3 "bạn nhậu" bế lên giường rồi thay nhau giở trò đồi bại. 


Cơ quan cảnh sát điều tra Công an Thành phố Vinh (Nghệ An) đang điều tra làm rõ hành vi hiếp dâm đối với 3 đối tượng Nguyễn Thanh Tại (SN 1991, trú huyện Hương Trà, Thừa Thiên - Huế), Lê Văn Đức (SN 1989, trú huyện Phong Điền, Thừa Thiên - Huế), Mai Anh Tuấn (SN 1994, trú huyện Hương Trà, Thừa Thiên - Huế).

3 đối tượng Nguyễn Thanh Tại, Lê Văn Đức và Mai Anh Tuấn tại cơ quan điều tra (Ảnh: Dân trí)

Theo cơ quan công an, ngày 6/10, vì quen biết từ trước, Đức rủ Phan Thị Ng. (SN 1991, trú xã Hưng Đạo, huyện Hưng Nguyên, Nghệ An; hiện đang là sinh viên Trường Cao đẳng sư phạm Nghệ An) đến gara ô tô chỗ mình làm việc (tại xóm Ngũ Lộc, xã Hưng Lộc, TP. Vinh, Nghệ An) chơi. Khi Ng đến nơi thì gặp Đức, Tại và Tuấn đang uống rượu.

Được mời nhiệt tình, Ng không nỡ từ chối nên đã tham gia cuộc nhậu. Do uống nhiều nên Ng bị say và gục tại bàn nhậu. Thấy thế, Tuấn, Đức và Tại đã nảy sinh ý định hiếp dâm Ng. Cả 3 bế Ng lên giường rồi thay nhau giở trò đồi bại. Chưa thỏa mãn thú tính, sau đó, Tại còn chở Ng đến một khách sạn trên địa bàn xã Hưng Lộc để tiếp tục quan hệ.

Khoảng 4h sáng ngày hôm sau (7/10), Ng tỉnh dậy thấy mình đang nằm trong khách sạn, trên người không còn mảnh vải che thân. Biết mình bị hiếp dâm, Ng đã đến Công an xã Hưng Lộc trình báo. Từ lời khai của Ng, tối ngày 7/10, cơ quan cảnh sát điều tra đã tiến hành bắt khẩn cấp đối với 3 đối tượng Nguyễn Thanh Tại, Lê Văn Đức và Mai Tuấn Anh. Hiện vụ việc đang được Đội cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội Công an TP. Vinh điều tra làm rõ.

Trước đó vào ngày 16/9, cháu Trịnh T.H. (SN 1998, Thanh Trì, Hà Nội; hiện là học sinh lớp 8) đã đến Công an huyện Thường Tín trình báo sự việc bị 4 thanh niên cưỡng bức tập thể. 

Mới đây, Công an huyện Phú Quý (tỉnh Bình Thuận) cũng đã bắt khẩn cấp 12 thanh niên tham gia hiếp dâm tập thể em V.T (19 tuổi). Nguyên nhân bắt nguồn từ việc Trần Văn Tấn có tình cảm với T. nhưng không được đáp lại nên đã bày mưu để hãm hại.

Những vụ việc trên đây đã gióng lên hồi chuông báo động về tình trạng suy đồi đạo đức của một bộ phận thanh thiếu niên. Do do tác động của các loại văn hoá phẩm đồi truỵ cùng với sự thiếu quan tâm giáo dục của gia đình; sự lơi lỏng trong quản lý của xã hội, của cộng đồng, nên nhiều thanh thiếu niên đã trở thành kẻ phạm tội. Do vậy, cần phải kết hợp đồng bộ các biện pháp và cần sự phối hợp chặt chẽ giữa các ngành, các cấp để tăng cường giáo dục truyền thống, đạo đức lối sống, ý thức chấp hành pháp luật cho thanh thiếu niên nhằm làm hạn chế tình hình tội phạm nói chung và tội phạm hiếp dâm nói riêng. Đồng thời, các chị em phụ nữ, nhất là các cô gái trẻ, cần phải hết sức cảnh giác, đề phòng để tự bảo vệ bản thân.
lang camLang CamLàng Cầm

Bộ Ảnh Khiêu Gợi Nhất Blogspot ...

Click here to enlarge

Click here to enlarge



Click here to enlarge

Click here to enlarge

Click here to enlarge

Click here to enlarge

Click here to enlarge

Click here to enlarge

Click here to enlarge

Click here to enlarge

Click here to enlarge



Click here to enlarge

Click here to enlarge

Click here to enlarge

Click here to enlarge



Click here to enlarge

Ly baby - hotgirl khoa nhạc đại học sư phạm hà nội

Chị này sinh năm 88 đấy.mà nhìn kute kinh.năm ngoái đến thực tập dạy nhạc lớp mình nhìn xinh vãi chưởng.hát cũng hay nữa.giọng cao vút.lên. gái nam định đấy ạ.tính cũng gần gũi.nhà giàu phết 

Ảnh ót thế này ai nghĩ 88 nhỉ 











Kim Hiền khoe vẻ đẹp xinh tươi trong vườn nhà











Ảnh của một cô Hàng Xóm

Anh Em ơi chém đê , cô hàng xóm gần nhà tớ đó  .
nói thật luôn , hum nào xin đc ảnh up tiếp nhé .